قالب وردپرسافزونه وردپرسقالب فروشگاهی وردپرسقالب وردپرسقالب صحیفه

Xe đạp

Chiếc xe đạp hàng ngày vẫn giúp chủ nhân đi lại. Chủ nhân cũng thường xuyên chăm sóc chiếc xe sạch sẽ và hoạt động tốt.

Một tối các bộ phận trên chiếc xe nói chuyện:
– Tay lái: tôi quan trọng nhất, không có tôi thì làm sao đi đến nơi về đến chốn được
– Bánh xe: tôi mới quan trọng nhất, ko có tôi xe làm sao mà di chuyển được cơ chứ.
Mọi người chầm ngâm gật gù
– Yên xe: còn tôi, chủ nhân ko ngồi lên tôi thì làm sao mà yên tâm công tác
– Phanh: không có tôi thì xuống dốc có mà tai nạn suốt ngày. Tôi mới quan trọng nhất.

Các bộ phận khác tranh nhau kể công.

Còn mỗi cái anh pedan, từ nãy nghe mọi người nói thấy mình vô dụng nhất. Ngày nào cũng bị chủ nhân dẫm đạp lên người, lúc nào cũng bẩn thỉu chả có tác dụng gì. Buồn và chán nản tột cùng.

Sáng hôm sau chủ nhân lấy xe mới ko thấy anh pedan đâu, thì ra anh buồn quá nên bỏ xe ra đi từ đêm mất rồi. Chiếc xe đạp từ đó ko được dùng đến nữa, chủ nhân chuyển sang dùng phương tiện khác, các bộ phận lâu ko dùng cũng hỏng hóc.

Bài học rút ra (trong nhiều bài học): bộ phận nào cũng quan trọng nhưng nếu ko đoàn kết mà chỉ biết mình thì sẽ sớm hỏng hết.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *